Bạn nên chọn thời kì lau dọn bàn độc tốt nhất vào cơ hội cuối tháng. Tránh nhất là đổ vỡ đồ thờTừ ngày lấy chồng tới giờ, chị Lê Hoài (ở Lạc Long Quân, Hà Nội) thường lau dọn bàn thờ mỗi thời cơ lễ, Tết. Chồng chị tuy là con giai trưởng nhưng hơn 50 tuổi vẫn chưa bao giờ động tay tới việc bao sái bàn thờ. Mỗi dịp giỗ chạp, giỏi lắm anh thắp được nén hương, lầm bầm vài câu rồi giục "Mẹ nó lên cúng cấp đi này". Nhà chị Đặng Thị Hòa (thị xã Sơn Tây, Hà Nội) thì chồng ở rể trên đất nhà vợ. Anh quan niệm cha mẹ chỉ ở nhà quê chứ không bao giờ theo về "ngự nhờ" nhà vợ nên anh không thờ phụng trên đất nhà vợ. Chị không đồng ý, nhờ cả thầy về áp điệu thích rằng nhà nào cũng có bà cô tổ, con trai cứ lập gia đình là bà cô tổ sẽ về ngự và gia tiên về theo độ trì cho con cháu. Nhưng anh cứ bơ và không cúng lễ. Thế là hai mấy năm lấy chồng, chưa lần nào anh dâng được nén hương lên gia tiên trên đất nhà vợ.
Với nhà chị Nguyễn Thị Lê (ở Âu Cơ, Hà Nội) thì khác. Chồng chị là con trưởng, chu đáo việc cúng lễ, thành thử ngay từ khi nhà lập hương án phụng thờ, anh dành thường xuyên việc bao sái, cắt cử chị là đàn bà tiền mua sắm hoa quả, đồ lễ, chế biến thực phẩm… bày lễ, bày mâm. Còn đặt lễ, bệnh xuất tinh sớm sắp xếp đồ lễ là trách nhiệm của anh. Anh "sợ" chị… lóng cóng lại "phạm" làm vỡ đồ, đổ lễ bởi vì hương án có bài vị gia tiên và một số phận đồ quý (chưa kể những ngày các cụ coi là phụ nữ không "sạch sẽ"). Theo ông Hà Thanh (Viện Nghiên cứu Ứng dụng tiềm năng con người), xưa kia việc lễ bái được quan niệm là việc của nam giới là người chủ gia đình, mục tiêu thân chăm lo nơi ngụ cư của tổ tiên để tỏ lòng hiếu kính. Phụ nữ trông nom việc bếp núc. Trên bàn thờ, tủ thờ thường có hộp ghi lại gia phả, văn bản cổ quý, di chúc… thành thử không muốn khi bao sái, dọn dẹp nơi thờ tự con dâu tò mò mở ra, biết hết việc của dòng họ.Ngày nay, ở thành phố việc bày vẽ hay thắp hương trên bàn độc không phân biệt nam, nữ, tuổi tác. Nhưng ở thôn quê nhiều địa phương vẫn giữ thói quen xưa, việc cúng vái là vì đàn ông trong nhà làm. Vào những ngày cúng vái quan yếu như: Rằm tháng 7, giỗ chạp… thì mời người lớn tuổi nhất gia tộc huyễn hoặc cao niên nhất nhà ra khấn và thắp hương cho ông bà tổ tiên. Thờ phụng là trách nhiệm, luân lý của người Việt, biểu hiện tình cảm, niềm tin huyết thống gia đình, tổ tiên. Việc bao sái bàn độc ai làm cũng được, không cứ phải chọn lựa, nhất là nhà ở đô thị, việc thờ cúng bao sái không còn phân biệt rẽ ròi như trước. Người bao sái bàn thờ làm việc cần cẩn thận, tỉ mỉ để tránh vỡ lở đồ thờ, đánh vật phẩm và những đồ quý (như cây nến cổ, phẩm bình quý, bài vị… của cha ông để lại. Cả những tấm ảnh bố mẹ ông bà để thờ lâu ngày, nếu bao sái không cẩn thận mà bị hỏng, rách thì không sao có lại được nữa.Thời điểm này không thành ra động tới bát hương Theo danh thiếp nhà tâm linh, bàn thờ là nơi linh thiêng, ngày thường chỉ cần bao sái sạch sẽ, không thành ra tùy tiện đụng chạm di chuyển, đặc biệt là chuyển dịch bát hương là điều tối kỵ không thành ra làm, bởi chưng các vị sẽ khó an toạ để hộ trì cho con cháu. Trước các cơ hội lễ, Tết, danh thiếp gia đình lau dọn bàn thờ gọi là lễ "bao sái", nhằm tẩy rửa, lau dọn sạch sẽ bít tất đồ thờ tự. Thời gian bao sái tốt nhất thành ra chọn vào thời cơ cuối tháng.Hãy tắm rửa rồi bắt tay vào việc. Đầu tiên bày đĩa hoa quả, thắp nén hương xin gia tiên và thần thánh tạm thời lánh để con cháu bao sái bàn thờ. Chờ hương tàn hãy bắt đầu công việc. Hãy trải vải đỏ (hoặc giấy đỏ) lên mâm (hoặc bàn) để đưa bài vị, đồ thờ đặt vào đó. Cẩn thận đặt đồ thờ Phật, thần linh, gia tiên riêng rẽ kẻo lẫn lộn. Sau đó dùng nước vang ấm (nước đun từ 5 thứ dược thảo thơm), rượu gừng để lau. Bao sái thuận là lau bài vị Phật, rồi thần linh trước, sau đó thay nước mới để lau bài vị tổ tiên (không thành ra làm trái lại bởi vì bị coi là bất kính). Sau khi lau sạch bát hương, đồ thờ cúng, bài vị sạch sẽ bằng nước thơm, để khô thì đặt lại như cũ.
Ông Hà Thanh lưu ý: Thời điểm bao sái tổng trạng thái bàn thờ cơ hội Rằm tháng 7 âm lịch cần làm từ cuối tháng 6 âm lịch, còn bây chừ thì thời điểm đó đã qua. Bây giờ là đầu tháng nên người dân chỉ cho nên lau sạch đèn nến, đồ thờ, chứ không cho nên nhổ bỏ chân hương, dịch chuyển bát hương nữa, do về mặt tâm linh vẫn thành thử tôn trọng nếp xưa và làm như thế là "động" bát hương, không tốt. Còn khi muốn thay bát hương, tỉa bỏ chân hương tỏ bày lòng thành kính và tránh hỏa hoạn thì cũng cho nên chờ tới cuối tháng hoặc tốt nhất là cuối năm hãy làm theo lệ cũ phép xưa. Xử trí chân hương, đồ thờ phụng bỏ đi ra sao?Theo ông Hà Thanh, tối kỵ rút chân hương rồi cầm bát hương đổ tro lung tung ra ngoài, bởi chưng người xưa quan niệm như thế sẽ bị "tán tài". Chân hương tỉa ra thường đốt và bít tất cả tro được thả xuống sông, hồ hoặc hòa nước bón cây, không thành thử đổ lung tung. Nhiều nhà còn đem đồ thờ tự như bát hương, chén đĩa thờ cũ… vứt lung tung. Người xưa không làm như thế, mà quan niệm đem tro, bát hương cũ, đồ thờ phụng thả ra sông hồ cho mát hoặc những nơi sạch sẽ. Với bàn độc cũ, cây nến, cây hương tiện văn bằng gỗ sơn son thiếp vàng cổ thành thử hóa đi, chứ không thành thử để nguyên quăng quật linh tinh, vừa "phạm", vừa ô nhiễm môi trường.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét